truyện tranh

Yêu Mất Rồi

Mô tả:

Trọng lượng: 320 gram

Giá bán: 79,000 VNĐ

 Yêu Mất Rồi

 

Giới thiệu về tác phẩm:



"Những điều ngẫu nhiên trong cuộc đời này đều là tất nhiên!

 

Những người xa lạ nhất lại là những người thân thuộc nhất

 

Những điều hư ảo nhất ta đều có thể nắm trong lòng bàn tay.

 

Đây là quyển sách nói không với bi quan, tiêu cực và đau khổ, như ly sinh tố hoa quả tuyệt đối tốt cho sức khỏe và không hại cho tim mạch. Bạn có thể đọc nó bất cứ lúc nào và bất cứ ở đâu.

 

Trong đây có vài bất ngờ, dăm sự việc, một số con người, nhân vật nào cũng làm tôi yêu thích cả, nên bây giờ không tiện kể về cụ thể một ai.

 

Tóm tắt nội dung của câu chuyện, ah, bạn đừng mong có tóm tắt nhé, vì quan điểm của tôi chính là không nên tiết lộ trước điều gì cả, bạn cứ đọc và khám phá thôi, không có bản đồ nào ở đây hết.

 

Bắt đầu viết truyện này vào một ngày đẹp trời, kết thúc truyện cũng vào một ngày đẹp trời, hy vọng rằng những ai đọc quyển sách này cũng có một ngày đẹp trời như thế!

 

Trích đoạn:

 

Bỗng nhiên, màn hình chớp đỏ. Hệ thống thông báo “Chú ý, Đầu Gấu đã tuyên chiến với các hạ.” Nhân vật Đậu Xanh của Hân đang thanh thoát cưỡi hạc bỗng rơi uỵch xuống đất; chưa kịp phản ứng gì thì đã thấy vạch máu cạn kiệt, xung quanh tối tăm, Mạnh Bà trước mặt cười nhân hậu.

 

“[Đội ngũ] [KissMe] Tỷ, sao rồi, bị chém hả?”

 

“[Đội ngũ] [Đậu Xanh] Uk, lọt vào mắt xanh của tên Đầu Gấu đẹp trai, hắn bèn tấn công luôn. Ôi hồng nhan bạc mệnh, không thể trách được.”

 

“[Đội ngũ] [Bèo Bọt] Ha ha… Bọn bang Huyết Sát ấy hiếu chiến lắm, đứng né xa xa ra tí.”

 

Đậu Xanh hiệp nữ ung dung trèo lại lên hạc, sau đó thẳng tiến Kính Hồ tập hai.

 

“[Đội ngũ] [Đậu Xanh] Mọi người tập trung, zô thôi!”

 

Vừa dứt lời, màn hình lại chớp đỏ.

 

“Chú ý, Đầu Gấu đã tuyên chiến với các hạ.”

 

Xoẹt xoẹt xoẹt, ba chưởng tung ra, Đậu Xanh lại được dịch chuyển tức thời tới âm phủ.

 

“[Đội ngũ] [KissMe] Tỷ, lại đi rồi hả?”

 

“[Đội ngũ] [Đậu Xanh] Uh, có khi tên này phải lòng tỷ thật rồi?!”

 

*****

 

“Sao còn chưa đi?”

 

“Hôn một cái nha.”

 

Kiều Phương lườm, đáp ngắn gọn.

 

“Không.”

 

Đầu Gấu giở giọng yêu sách.

 

“Thế thôi không chở đi đâu.”

 

Ai ngờ kết quả không như mong đợi, Kiều Phương bĩu môi sau đó toan trở vào trong nhà.

 

“Vậy người ta tự lấy xe đi.”

 

Biết cách hăm dọa của mình chẳng có tí ti hữu hiệu nào, anh vừa giận dỗi vừa nắm lấy tay, không cho nàng trở vào nhà lấy xe.

 

“Hôn một cái đi. Yêu lắm rồi!!!!”

 

Người đẹp hơi đỏ mặt, sau đó nhìn hắn.

 

“Ừ thế hôn đi.”

 

Mời bạn đón đọc.