Up - Vút bay
Up - Vút bay
Mô tả: Up là bộ phim hoạt hình đầu tiên được chọn chiếu khai mạc Liên hoan phim Cannes danh giá, đồng thời nhận được 9 giải thưởng và 19 đề cử khác trong đó có cả hai đề cử cho quả cầu vàng. Không chỉ dừng lại ở đó, Up đang hy vọng trở thành bộ phim hoạt hình đầu tiên ...
Số lần xem: 0

 

Vút bay

*       Đạo diễn: Pete Docter

*       Tác giả kịch bản: Pete Docter

*       Âm nhạc: Michael Giacchino

*       Thời gian: 96 phút

*       Hãng phim: Walt Disney Pictures và Pixar Animation Studios

*       Quốc gia: Mỹ

*       Năm sản xuất: 2009

 

Up là bộ phim hoạt hình đầu tiên được chọn chiếu khai mạc Liên hoan phim Cannes danh giá, đồng thời nhận được 9 giải thưởng và 19 đề cử khác trong đó có cả hai đề cử cho quả cầu vàng. Không chỉ dừng lại ở đó, Up đang hy vọng trở thành bộ phim hoạt hình đầu tiên đoạt giải Oscar phim hay nhất (không phải phim hoạt hình hay nhất) kể từ sau Beauty and the Beast (Người đẹp và quái vật) – bộ phim từng được đề cử hạng mục cao quý này vào năm 1991.

Chính vì thế mà Up là một bộ phim không thể không xem!

 “Vút bay” với cảm xúc

Up mở đầu câu chuyện về cậu bé Carl hiền lành, nhút nhát đi xem phim tài liệu và thần tượng Charles Muntz, một nhà thám hiểm chuyên khám phá những vùng đất lạ. Carl tin tất cả những gì Charles Muntz nói, cậu tròn mắt trước cái khinh khí cầu của ông ta… Và bắt đầu từ đó, Carl ước mơ chinh phục những vùng đất hoang dã. Ước mơ đó trở nên mãnh liệt hơn khi Carl gặp Ellie, một cô bé có tính cách mạnh mẽ, nói huyên thuyên và cũng thần tượng Charles Muntz không kém. Ellie đã tiết lộ cho Carl về ước mơ xây một ngôi nhà kế bên thác Thiên Đường. Khi đến được đó, cô bé sẽ tường thuật lại chuyến đi vào trong quyển nhật ký Cuộc phiêu lưu kỳ thú của tôi đến ngọn thác Thiên Đường đang chỉ mới có lời đề tựa ở mấy trang đầu.

 


 

 

“Cậu biết ngọn thác Thiên Đường nằm ở đâu không? Nó nằm ở Nam Mỹ. Biết Nam Mỹ nó ra làm sao không? Cũng giống như Mỹ vậy nhưng nó nằm ở phía Nam.” Carl tròn mắt nhìn “bức vẽ ước mơ” của Ellie và lắng nghe cô bạn mới quen nói không ngừng về ước mơ hồn nhiên ấy với vẻ đầy thán phục. Thế rồi hai con người có hai tính cách trái ngược nhau đã lớn lên cùng nhau cho đến ngày thành vợ thành chồng, và cùng ấp ủ “Giấc mơ Nam Mỹ” của mình.

 


 

Khởi đầu của Up không có quá nhiều lời thoại, phần lớn không gian tươi tắn sắc màu cùng bản nhạc không lời trầm lắng đưa khán giả đến niềm xúc động về một ước mơ vun vén từ thời còn bé mãi cho đến già của đôi vợ chồng Carl và Ellie. Và đúng là cuộc sống chẳng bao giờ diễn ra theo như ý muốn của mình. Số tiền dành dụm để thực hiện ước mơ của hai vợ chồng cứ bay biến dần qua những điều không như ý diễn ra trong suốt quãng đời của họ. Chiếc xe hư, cái chân đau, ngôi nhà hỏng… cứ khiến giấc mơ đến với tháp Thiên Đường bao lần phải trì hoãn. Song thời gian thì chẳng bao giờ dừng lại để chờ chúng ta có đủ điều kiện, có đủ cơ hội thực hiện ước mơ của mình. Vì thế mà đến ngày tóc họ dần bạc trắng, những nếp nhăn hằn lên gương mặt, thì ước mơ vẫn nằm yên trong quyển nhật ký của Ellie cho đến khi bà mất.

Ellie mất, khung màu tươi sáng trong những năm tháng Carl – Ellie sống bên nhau cũng không còn, thay vào đó là sắc màu xam xám buồn. Sắc màu của nỗi cô đơn, của tuổi già và của niềm nuối tiếc vì chưa thực hiện được ước mơ cháy bỏng cùng người vợ thân yêu trùm lên ông lão Carl.

Chỉ 10 phút thôi, nhưng đoạn phim đã mang lại cho khán giả đủ đầy cung bậc cảm xúc.

 

 Quan trọng là chúng ta luôn bên nhau


 

Carl và Ellie, họ đã sống một cuộc đời hạnh phúc bên người bạn đời tuyệt vời của mình. Căn nhà gỗ nhỏ thiếu vắng bóng dáng trẻ thơ vẫn rất đỗi ấm áp tình nghĩa vợ chồng. Chúng ta cần gì hơn một người bạn đời có thể sẻ chia ước mơ trong đời mình như thế? Chúng ta cần gì hơn một người luôn sát cánh bên ta trong những vui buồn, trong cả chặng đường thực hiện ước mơ? Ước mơ ấy có thành hiện thực hay không không quan trọng, quan trọng là chúng ta không bao giờ đánh mất ước mơ lẫn khát khao thực hiện nó như Carl và Ellie.

Cứ mỗi khi nhớ đến người vợ yêu, Carl lại lần giở quyển nhật ký năm xưa của bà ra xem. Quyển nhật ký mà thưở bé Ellie hứa hẹn sẽ thuật lại chuyến đi đến tháp Thiên Đường. Và lúc nào ông cũng dừng lại ở cái trang còn dang dở ấy… cho đến ngày ông quyết tâm thay đổi cuộc đời mình.

Có một điều mà mãi đến gần cuối phim Carl mới biết, rằng đối với Ellie, những năm tháng được sống bên ông còn tuyệt vời hơn bất kỳ cuộc phiêu lưu nào. Bà đã thuật lại quãng đời hai người sống bên nhau qua những tấm ảnh dán phía sau trang giấy mà Carl luôn dừng lại trong cuốn nhật ký. Up lần nữa lại làm người xem rưng rưng xúc động. Chuyện tình của Carl và Ellie đẹp như một  giấc mơ mà bất kỳ khán giả nào cũng ao ước có được. 

 

Chẳng bao giờ muộn cho một chuyến phiêu lưu…

 


 

Nhân vật của Up rất đỗi bình thường, nhưng lại là những con người biết ước mơ và dám mạo hiểm. Ở tuổi 78, dù những bước đi đã phải cần đến gậy chống, Carl vẫn không nao núng “bứng” ngôi nhà mình bay lên bằng hàng ngàn quả bóng bay để đến với tháp Thiên Đường. Carl quyết thực hiện chuyến đi này cho cả ông và Ellie. Cùng đi với ông trong hành trình này là cậu bé Russell, người bạn đồng hành bất đắc dĩ. Russell như hình ảnh của ông ngày xưa, cũng khát khao trở thành “nhà thám hiểm hoang dã cấp cao” và cũng là một “tiểu anh hùng” chưa ý thức được sự hiểm nguy ngoài một tâm hồn trong trẻo tràn ngập yêu thương.

 


 

Chuyến đi đến Nam Mỹ của hai ông cháu đầy những bất ngờ và gian khó. Đó thật sự là một chuyến phiêu lưu kỳ thú khi có thêm sự xuất hiện của con chim dẻ giun Kevin và con chó biết nói Dug. Rắc rối cũng bắt đầu từ đó khi vì Kevin mà Carl phải đối đầu với nhà thám hiểm ông từng ngưỡng mộ – Charles Muntz. Charles Muntz, người thích khám phá những vùng đất lạ, đồng thời cũng là người chạy theo danh tiếng và sẵn sàng làm bất cứ điều gì để đạt được mục đích của mình. Con chim dẻ giun là đối tượng mà ông mất non nửa cuộc đời để săn tìm, mang về Mỹ chỉ để chứng minh cho mọi người biết rằng ông đã đặt chân đến vùng đất xa lạ này.

Nhưng Carl giờ đã là một ông lão khó chịu, cứng nhắc, chẳng muốn có thêm sự phiền toái nào khi ông đã đặt chân đến tháp Thiên Đường. Với ông, việc cứu lấy căn nhà chứa đầy ký ức tươi đẹp quan trọng hơn cứu Kavin. Tuy nhiêncậu bé Russell trong sáng với tình yêu động vật lại không chấp nhận điều đó. Cậu quyết định một mình bay đi cứu Kevin. Hành động ấy của cậu đã làm ông lão Carl thức tỉnh. Ông lần lượt vứt bỏ vật dụng cùng những kỷ vật yêu quý của mình để căn nhà đang cạn kiệt khí có thể bay lên, đưa ông đến chỗ Russell và Kevin đang gặp nguy hiểm. Sự dứt khoát của ông khi phải vứt bỏ tất cả kỷ vật mình từng nâng niu đã tác động sâu sắc đến người xem. Vâng, quá khứ và những ký ức đẹp sẽ còn mãi trong mỗi chúng ta, nhưng hiện tại và tương lai mới là điều ta nên nghĩ tới.

 


 

Có lẽ hai ông cháu sẽ chẳng thể nào đối đầu nổi với Charles Muntz cùng bầy chó dữ của ông ta nếu không có tình yêu thương và lòng quả cảm. Chính nó đã truyền thêm sức mạnh cho Carl và Russell vượt qua hiểm nguy.

Up không chỉ là phim hoạt hình dành cho trẻ thơ, bởi nó làm rung động cả trái tim của người lớn vì đã chạm vào phần nội tâm sâu thẳm của con người. Up có thể khiến các cô cậu bé khát khao hơn với ước mơ mình đang có, làm những người lớn tuổi bùi ngùi nhận ra, chẳng bao giờ là muộn cho một chuyến phiêu lưu và chẳng bao giờ là quá trễ để thực hiện ước mơ của mình.

 

Những yếu tố mang lại thành công cho Up

 


 

Bộ phim hoạt hình về chuyến phiêu lưu kỳ thú của một ông già 78 tuổi cùng cậu bé “tiểu anh hùng” trong ngôi nhà bay đã lấy được lòng khán giả trên toàn thế giới. Điều gì đã mang lại cho Up nói riêng và cho Walt Disney Pictures và Pixar Animation Studios thành công vang dội ấy?

Hãng Pixar dường như đã ấp ủ giấc mơ đến với “Tháp Thiên Đường” từ rất lâu rồi. “Tháp Thiên Đường” của họ là bục cao danh giá trong các liên hoan phim và Pixar đã cho thấy khát vọng lớn lao ấy của mình qua Up. Có lẽ vì thế mà Pixar đã dùng tiêu chí “phim hay nhất” để dựng lên một bộ phim hoạt hình. Kỹ xảo điện ảnh 3D sử dụng trong phim được xem như phương tiện truyền đạt, chứ không chỉ đơn thuần cố tạo ra điểm thu hút cho phim. Với Up, họ đã bắt đầu “quay” phim chứ không phải “chế tác”. Đây cũng chính là điểm khác biệt lớn nhất của Pixar so với những hãng phim hoạt hình khác.

Yếu tố kỹ thuật là điều rất đáng ngưỡng mộ. Up mang lại cho khán giả một cảm giác chân thật khi xem phim bằng cách xử lý hiệu quả trọng lực cực kỳ hoàn hảo. Trong trạng thái mất trọng lực, việc miêu tả những biến đổi nhỏ của vật thể (và cả người) bằng vi tính là rất khó. Thế mà những nhà làm phim đã khiến người xem cảm nhận được sự mất trọng lực của ngôi nhà cũng như những va chạm khi nó tiếp đất, vô cùng sống động và chân thật.

 

 

Có thể bạn không nhìn thấy được kỹ thuật xử lý trọng lực trong phim, nhưng vẫn có cái để bạn trầm trồ khen ngợi tài năng của họ qua cách sử dụng màu sắc, ánh sáng cho đến từng bóng cây, vệt nắng. Việc đặc tả chi tiết trong suốt cho từng quả bong bóng trong chùm bong bóng nhiều màu sắc ấy có thể cho thấy tâm huyết của đội ngũ làm phim. Bên cạnh đó là màu nắng, màu mây trời cùng dòng nước chảy – thật sự rất khó phân biệt thật giả. Chúng gây ngạc nhiên vì trông chúng quá thực. Đúng như lời họ nói – chúng tôi đang tạo ra những thứ có thật.

Tạo hình nhân vật kỳ khôi. Hình ảnh nhân vật trong Up khác biệt hoàn toàn với các bộ phim trước đây của Pixar. Kích cỡ người nhỏ bé hơn, hình dáng cũng đặc biệt hơn. Họ dựng nên một ông già “vuông vức” bên cạnh một cậu bé “tròn trĩnh”. Sự đối lập ấy gợi cho người xem ít nhiều suy nghĩ. Phải chăng sự vuông vức từ thân hình cho đến khuôn mặt của Carl tượng trưng cho sự cứng nhắc, luôn giam kín mình trong quá khứ của ông? Và một Russel mũm mĩm, thơ ngây, lém lỉnh dường như có tác dụng “hóa giải” sự khắc khổ, khó tính ấy?

 


 

Một kịch bản xuất sắc. Một ông già, một cậu bé, thêm một con chó và một con chim kỳ lạ, sự kết hợp nhân vật như thế là điều rất hiếm thấy trong các phim hoạt hình. Rất ít phim hoạt hình chọn người làm nhân vật chính (nhất là người già) vì so với động vật, con người thường “cứng nhắc” hơn, khó biến hóa hay tạo ra sự thay đổi để mang lại tiếng cười. Nếu có chăng nữa thì cũng không phải là con người bình thường. Vậy mà Up đã chọn cách thức đó, như một sự phá cách và sáng tạo. Những nhân vật được dựng nên từ cảm xúc vì thế đã đi sâu vào lòng khán giả.

Với từng ấy yếu tố, Pixar hoàn toàn chinh phục người xem. Một kịch bản như được viết cho phim điện ảnh đã mang lại cho người xem tiếng cười xen lẫn sự xúc động. Với kinh phí 175 triệu đô la, Pixar đã tạo ra một bộ phim hoạt hình không chỉ mang tính giải trí, mà còn đọng lại ở người xem rất nhiều cảm xúc, cả những suy nghĩ về bản thân mình.

Nếu bạn đang có một ước mơ chưa thực hiện được, thì đừng từ bỏ hy vọng, vì chẳng bao giờ muộn để thực hiện ước mơ.

 

LAN NHÃ tổng hợp

GIỚI THIỆU SẢN PHẨM