My neighbor Totoro
My neighbor Totoro
Mô tả: Nếu đã từng xem qua những bộ phim hoạt hình của Hayao Miyazaki như Laputa – Castle in the sky, Kiki’s Delivery Service, Princess Mononoke, Spirited Away (Oscar 2002)… hẳn bạn sẽ không ngạc nhiên khi ông được trao tặng giải Sư tử vàng thành tựu trọn đời ...
Số lần xem: 0

 My neighbor Totoro

 

*       Tên tiếng Nhật: Tonari no Totoro

*       Tên tiếng Việt: Người hàng xóm Totoro của tôi

*       Tác giả: Hayao Miyazaki

*       Đạo diễn: Hayao Miyazaki

*       Hãng sản xuất: Studio Ghibli

*       Âm nhạc: Jo Hisaishi

*       Thể loại: Hoạt hình

*       Năm phát hành: 1988

*       Thời lượng: 86 phút

 

Nếu đã từng xem qua những bộ phim hoạt hình của Hayao Miyazaki như Laputa – Castle in the sky, Kiki’s Delivery Service, Princess Mononoke, Spirited Away (Oscar 2002)… hẳn bạn sẽ không ngạc nhiên khi ông được trao tặng giải Sư tử vàng thành tựu trọn đời tại LHP Venice (2005) và được tạp chí Time (Mỹ) tôn vinh là một trong 100 người ảnh hưởng nhất châu Á trong vòng 60 năm qua.


 

Ấn tượng mạnh mẽ mà vị đạo diễn kỳ cựu này để lại trong lòng mọi người chính là những bộ phim hoạt hình vẽ tay (2D). Và My Neighbor Totoro sản xuất năm 1988 chính là tác phẩm đã mở màn cho loạt phim hoạt hình vẽ bằng tay sau này – một tác phẩm mang đậm phong cách của Hayao Miyazaki với khung cảnh thiên nhiên, sắc màu thần thoại và tình người ấm áp.

 

 

Chuyện phim xoay quanh cuộc sống của gia đình bé nhỏ nhà Kusakabe khi chuyển về vùng quê sinh sống. Ở đấy hai chị em nhà Kusakabe khám phá ra nhiều điều thú vị và làm quen với bà lão tốt bụng Nanny cùng cậu bé hàng xóm Kanta. Trong một lần chạy chơi quanh nhà, tình cờ đuổi theo hai con vật lạ, cô bé Mei (hay chính đạo diễn Hayao Miyazaki) đã đưa tất cả khán giả trẻ thơ vào một thế giới kỳ diệu với một nhân vật kỳ diệu…

 

… là Totoro và những phép màu!

Kỳ diệu! Sẽ không thể tìm được từ nào tuyệt vời hơn và chính xác hơn khi nói về nhân vật Totoro.

Sự hiếu kỳ và một chút máu phiêu lưu trong người đã khiến cô bé Mei không chút sợ sệt khi bắt gặp con thú khổng lồ – một sinh vật có phép màu sống trong cây long não. Cô bé gọi tên con thú ấy theo tên của nhân vật trong cuốn truyện mà cô yêu thích – Totoro.

 


 

Thân hình khổng lổ, tròn ú cùng với gương mặt hiền lành, đôi tai vểnh, Totoro xuất hiện và để lại ấn tượng cho người xem ngay từ cái nhìn đầu tiên. Hayao Miyazaki đã tạo nên mối giao cảm kỳ lạ giữa Totoro và các nhân vật. Không hề có câu thoại nào cho Totoro. Nhưng giữa Totoro và lũ trẻ vẫn tồn tại một cảm giác thân thiết, gần gũi và thông hiểu đến mức kinh ngạc. Chính mối giao cảm kỳ lạ ấy đã tạo nên tình bạn tuyệt đẹp giữa Satsuki, Mei, Kanta – và Totoro.

 


 

Totoro tuy có hình thù kỳ dị nhưng lại mang một tâm hồn ngây thơ, hồn nhiên như bao đứa trẻ khác. Nhớ một Totoro thích nghe mưa nhỏ giọt trên chiếc ô bé xíu mà Satsuki đưa cho. Nhớ một Totoro cũng hồn nhiên không kém khi cố tạo “chấn động” để những cành cây tuôn nước xuống chiếc ô của mình, dù lúc đầu những giọt nước “gõ” nhịp trên ô làm cậu gai người. Totoro trở nên gần gũi, đáng yêu qua những chi tiết tưởng như nhỏ nhặt ấy.

Điều kỳ diệu nhất mà Totoro nắm giữ là những phép màu. Phép màu của Totoro không đầy quyền năng như những vị thần vẫn thường được dựng lên trong các câu truyện thần thoại nhưng vẫn dễ dàng chinh phục trái tim của bất kỳ đứa trẻ nào. Đó là chiếc xe buýt mang hình dáng con mèo với mấy cái chân biết “bơi” trên không, với đèn pha sáng lóa cùng khả năng tự lập trình chuyến đi cho hành khách của mình. Đó là những bước chân kỳ diệu trong “bài múa cùng chiếc ô” của Totoro đã biến những hạt giống vừa gieo của chị em Mei nảy mầm rồi vươn mình thành cây long não khổng lồ. Khi Mei và Satsuki còn chưa hết ngỡ ngàng và vui sướng, Totoro đã đưa hai chị em bay trên con quay lên đến ngọn cây long não, ngồi vắt vẻo trên cành ngắm trăng, thổi sáo. Dù đó chỉ là “một giấc mơ” như lời Mei nói, nhưng nó cũng “không hẳn là một giấc mơ”, vì sáng hôm sau thức dậy, đúng là không có cây long não nào trên mảnh vườn trước nhà, nhưng tất cả hạt giống hai chị em gieo xuống đều đã nảy mầm thành vô số cây con chỉ trong một đêm!

 


 

Như một đặc quyền dành cho con trẻ, Miyazaki vẽ ra một thế giới có phép màu mà chỉ có đôi mắt trẻ thơ mới nhìn thấy được. Trong khi “Totoro” hay “xe buýt mèo” là cả thế giới đầy sắc màu kỳ diệu với chị em Satsuki-Mei và cậu bé Kanta, thì nó chỉ là làn gió vô hình lướt qua ánh mắt của những người bình thường ẩn bên trong một tâm hồn già cỗi và trí tưởng tượng đã suy tàn.

 


Totoro có thể nói là nhân vật thành công nhất của Hayao Miyazaki, đó cũng là logo có mặt trong bất kỳ tác phẩm nào của ông. Khi cuộc sống đang ngập tràn những hình ảnh của thế giới hiện đại, thì Hayao Miyazaki đã đưa chúng ta “bay” trở về quá khứ của tuổi thơ tươi đẹp. Và ở nơi ấy, luôn có những sinh vật kỳ thú mang đến phép màu và sự tưởng tượng khác lạ làm người xem ngơ ngẩn, bồi hồi.

 

… là bài ca thiên nhiên

Điều làm nên sức hút và sinh khí cho bộ phim My neighbor Totoro không thể không kể đến khung cảnh thiên nhiên, dù đó chỉ là những hình ảnh rất đỗi bình thường và quen thuộc ở một vùng quê Nhật Bản. Chỉ cần bạn có mặt trên chiếc xe ấy cùng hai chị em Satsuki và Mei, băng qua những con đường làng, trở về vùng nông thôn sinh sống, bạn sẽ thấy, thiên nhiên là một bài ca ngọt ngào và tuyệt diệu.

 

 

“Nhìn này! Một con đường dưới những tán cây!” Con đường dẫn đến ngôi nhà gỗ trên triền dốc cao của hai chị em Satsuki và Mei sẽ đưa bạn đến miền quê yên ả với cảm giác thư thái tột cùng. Trước mắt bạn sẽ hiện ra những nẻo đường quê với ruộng vườn bát ngát; bờ rào xanh ngắt điểm sắc bằng hoa dại mọc ven lề; với cái nóng mùa hạ và cơn mưa bất chợt; với tiếng gió, tiếng côn trùng kêu đêm và màn đêm biến rừng cây thành những vạt tối khổng lồ… Cảnh sắc chân thật và tự nhiên ấy vì thế trở nên cực kỳ thú vị với hai tâm hồn thơ trẻ của chị em Mei. Những điều với người lớn vốn dĩ hết sức bình thường, thì trong mắt hai cô bé, tất cả đều trở nên lạ lẫm và kỳ thú, từ những hạt đậu, bụi cây, dòng suối nhỏ, cây long não khổng lồ…   

 


 

Hình ảnh Satsuki, Mei và Totoro chơi đùa trên đồng cỏ, hình ảnh hai chị em bám trên thân hình Totoro hay ngồi trong xe buýt mèo băng qua những con đường làng cùng nghe hơi thở của cây, lời ca của gió tựa như một giấc mơ của tuổi thơ. Giấc mơ đẹp được dệt nên từ khung cảnh thiên nhiên ấy khiến người xem cảm thấy thân thiết và gần gũi vô cùng.

 


 

Hayao Miyazaki không cố đưa ra những yếu tố, câu thoại mang tính giáo điều, song vẫn lồng vào phim vấn đề bảo vệ môi trường một cách khéo léo khi khắc họa tình cảm tuyệt vời giữa con người và vị thần thiên nhiên khả ái, lương thiện Totoro. Hay chỉ đơn giản như câu nói của Satsuki: “Vườn của bà là một ngôi nhà quý!” khi hai chị em cô bé thưởng thức quả tươi hái được trong vườn của bà lão Nanny. Và mỗi hạt mầm mà hai chị em cô bé gieo xuống đã tạo nên những thông điệp đẹp.

 

… là tình người ấm áp

My neighbor Totoro chọn những điều giản đơn trong cuộc sống thường ngày để nói lên sự gắn bó, thuận hòa của một gia đình; mượn sự liều lĩnh của một đứa trẻ để kể về câu chuyện xúc động và thần kỳ giữa bọn trẻ với sinh vật lạ Totoro. Bạn có thể “đọc” được trong mỗi khung hình của phim rất nhiều chi tiết chuyển tải những điều ấy. Đó là cuộc sống giản dị của người dân quê Nhật Bản, là tình làng nghĩa xóm, là hơi ấm trong một gia đình, là tình cảm vô tư giữa Totoro và bọn trẻ. Như lúc ba cha con nhà Kusakabe cùng đèo nhau trên chiếc xe đạp đến bệnh viện thăm mẹ trong tiếng nói cười rộn rã. Như lúc Satsuki cõng Mei đứng dưới mưa đợi bố về. Như lúc Satsuki đưa chiếc ô cho Totoro che mưa hay như lúc Totoro gọi xe buýt mèo đến giúp cô bé đang trong cơn hoảng loạn tìm em. Là nỗi vui mừng của bà Nanny và cậu bé Kanta khi thấy Mei an toàn trở về... Những tình cảm toát lên từ những hành động giản đơn, dung dị, nhưng sâu lắng và ấm áp vô cùng.

 


 


My neighbor Totoro chắc chắn sẽ khiến bạn mỉm cười, một nụ cười an nhiên thanh thản. Biết đâu bạn cũng sẽ mỉm cười nếu vô tình trên đường đi, vọng đến tai bạn những giai điệu thanh trong của một nền nhạc đã tạo nên linh hồn và sức sống dài lâu cho phim, giai điệu của bài hát Totoro. Và Totoro sẽ trở thành một cái tên đáng nhớ, thảng hoặc khi nhắc đến, nó vô tình làm sống dậy trong bạn một tình cảm trìu mến dành cho nhân vật đáng yêu này. Bộ phim tựa như liều thuốc nhiệm màu khiến bạn thấy cuộc đời thật đẹp, khiến bạn lại nhìn đời bằng cặp mắt trong veo…  

Phim không cố “nhồi nhét” một triết lý cao siêu nào, không kịch tính, tiết tấu khá chậm như bao bộ phim hoạt hình của hãng Ghibli. Nhưng chính sự cô đọng, kín đáo và ý nghĩa nhân văn ẩn trong phim đã tạo nên dấu ấn đặc biệt cho những tác phẩm của Hayao Miyazaki nói riêng và Ghibli nói chung.

 

LAN NHÃ, SÂM CẦM tổng hợp

GIỚI THIỆU SẢN PHẨM